Tác phẩm
Vọng ngày xanh

             GIỚI THIỆU
Trang chủ
Tác phẩm xuất bản
Tác phẩm mới
Thơ tuyển
Bình thơ
Nhàn đàm
Dịch thuật
Bạn đọc viết
Liên hệ

GALLERY

Tranh Xuân Lộc
Tranh tuyển
Albulm gia đình
Ảnh nghệ thuật
Ảnh vui
Thư giản cuối tuần

 LIÊN KẾT

Trang văn học
Trang tin điện tử
o thanh niên
o tuổi trẻ
o phụ nữ
m kiếm google
Thế giới xe ô tô cũ
 
  

Kiểm tra E-mail:

           "Một chữ tình để duy trì thế giới,Một chữ tài để tô điểm càn khôn"LNĐ   


                                                                                                          Chùm tranh Xuân Lộc

 

    

 Trong rủi có may         

Chiếc thang tre kêu cái "rật"
Ta rơi cái "oặch",đau tê
Chưa kịp vui ngôi nhà mới
Bổng nhiên lại hóa thằng què.

Trời nóng trên bốn mươi độ
Nhà nước cúp điện suốt ngày
Hai tay kẹp hai cái nạng
Một chân cà nhắc mới cay...

Phải tuân theo lệnh bác sĩ
Mới mong chân gãy lại lành
Cái số mình hiu hẩm thế
Họa phúc một khắc mong manh.

May mà mới què một chân
Đã có thêm hai cái nạng
Không mong cũng thành bè bạn
Thôi thì...trong rủi có may.

Nợ

Ta nợ người bài thơ chưa kịp trả
Tháng ngày qua vẫn canh cánh bên lòng
Chẳng thể hiểu phương trời xa ngái ấy
Có khi nào người nhắc nợ ta không...

Âm thầm đi qua suốt cả mùa đông
Những dòng thơ ai trao như
 dấu hỏi
Duyên cớ gì giữa phố phường Hà Nội
Mùa hoa sữa về em lại bước đơn côi ?

Em là ai ? cô gái của lòng tôi
Chưa gặp mặt thơ đã thành tri kỷ
Trả em rồi nợ có vơi không nhỉ
Hay lần khần để mang nợ với em ?

Em chẳng hề nhỏ bé mong manh
Là suối mát giữa trưa hè nóng bức
Là bếp lửa giữa đêm đông lạnh buốt
Ru hồn người nồng ấm những câu thơ.

Chưa thật gần sao lại nói chuyện xa
Em cứ giữ làn môi mình nồng thắm
Em cứ thả cho hồn mình bay bổng
Hạnh phúc là khi ta hiểu được lòng mình.
                                   

Nghĩa trang Trường sơn

Mùa xuân tôi không đi ngắm hoa
Lặng lẽ một mình tìm về Quảng Trị.
Nơi chiến trường xưa giờ các anh yên nghĩ
Đâu cũng một màu xanh đến là xanh.

Tuổi hai mươi,những ước vọng trong lành
Còn phẳng phất trên đồi cao lộng gió,
Những bó nhang tôi mang theo không đủ
Cắm lên mười ngàn bia mộ lặng yên.

Thầm nhủ mình phải đến với Trường Sơn
Dù chỉ một lần thôi ngắn ngủi
Để thấy được lòng mình an ủi
Để hiểu thêm ý nghĩa sự sinh tồn.

Các anh nằm trên nghĩa trang Trường Sơn
Không phân biệt giàu nghèo,quyền chức
Không ngăn cách kẻ sau người trước
Tất cả đều là đồng đội ,thế thôi.

Tiếng thông reo nhè nhẹ triền đồi
Ru các anh thay lời non nước,
Ai đến với Trường Sơn xin dừng bước
Hỏi xem trái tim có thực với lòng mình.

Đừng đến Trường sơn bằng toan tính thiệt hơn
Xin đừng cả hoa và những bài diễn văn giả dối
Đừng trống dục,cờ dăng và ngựa xe ing ỏi
Hãy đến với Trường Sơn bằng nhịp đập trái tim.

Đứng trước hàng hàng bia mộ lặng im
Mà tôi vẫn nghe bao lời nhắn nhủ.
Chúc các anh ngàn năm yên ngủ
Ở đâu cũng là lòng đất Mẹ bao dung.
                  Trường Sơn-Quảng Trị
                      Đầu xuân Canh dần

 

                 Thăm Huế đầu xuân

Anh lại về bên Huế thân thương
Ngắm Trường Tiền bồng bềnh sương sớm
Thành phố cựa quậy trở mình
Sông Hương trầm ngâm trong suy tưởng.

Có lẽ giờ này em đang ngủ rốn
Cố kéo dài những giấc mơ xuân
Anh đếm bước chân mình trên lối cũ
Huế ở bên anh,em xa cách ngìn trùng.

Sương rơi nhẹ trên mái đầu điễm bạc
Một con thuyền dưới bến đậu chơ vơ
Phú Văn Lâu mây trôi mờ ảo
Chẳng hẹn hò ai anh vẫn cứ chờ.

Lâu lắm rồi nay mới về thăm Huế
Em rất xa nhưng Huế lại rất gần
Bởi không muốn kỷ niệm thành xưa cũ
Mà sắc trời xứ Huế mãi thanh xuân.
               Đầu năm Canh dần 2010

 

          ***************************************

                  Trước biển
Em về với biển chiều nay
Biển nhấp nhô sóng,áo lay gió trời
Tóc dài khỏa kín bờ vai
Mộng mơ về phía chân trời xa xăm
.

Dẫu là đá sỏi ngàn năm
Cũng ngây ngất trước tấm thân ngọc ngà.
Nhìn em đứng trước biển xa
Thướt tha nào khác Tiên Nga giáng trần.

        

***************************************

...................................................................................................................................................

Vũ trụ và tâm linh

Ngày còn nhỏ,cha tôi thường đọc cho tôi nghe tác phẩm "Hai cái vô cùng " của Pascan.Nội dung nó,tôi không còn nhớ rõ.Nay tâm trí bổng sáng bừng ngọn lửa:Phải chăng hai cái vô cùng tận đó là vũ trụ và tâm linh con người ?

Mẹ tôi thì kể để răn tôi:Một lần thánh Augustin đi dọc biển khơi.Nhìn thấy một em bé vừa khóc vừa dùng một chiếc vỏ ốc mong tát cạn nước biển khơi.Hỏi:"Sao cháu dại thế ?"Trả lời:"Chẳng dại hơn việc ông đang làm".Nói xong,biến thành thiên sứ bay về trời.Thánh Augustin tỉnh ngộ.

Nhưng các nhà thơ thì suốt đời không thích tỉnh ngộ.Họ muốn dùng trí tuệ có hạn của mình để bắc một chiếc cầu nối hai bờ xa thẳm kia.Họ muốn dùng đôi cánh yếu ớt là trái tim mình để bay từ chân trời này đến chân trời nọ.Đến đích hay không,nào có hề chi.Điều vui nhất là mỗi người trong bọn họ đã tạo cho mình một thế giới riêng,một vũ trụ riêng,một tâm linh riêng.

Chúa phán :"Ngươi là cát bụi,sẽ có ngày trở về cát bụi".Nhưng Chúa ơi ! Sao người lại thổi tâm linh vào hạt bụi nhỏ bé kia,để nó suốt đời mơ mình trở thành vũ trụ.
                                                                                        Lê Quốc Hán - nhà toán học-nhà thơ

****************************************************************

Tin văn & Sự kiện:

Chế Lan Viên-Người làm vườn vĩnh cữu
Thơ vui thời khốn khó
Hãy đọc to bài thơ “Chống tham ô lãng phí”của nhà thơ Phùng Quán
Làm vợ nhà văn
Yến Lan - Lãng đãng bóng giai nhân
Vợ cố thi sĩ Huy Cận - 'Hỡi em yên lặng'
Xuân Diệu - Huy Cận và chuyện văn, chuyện đời
Chuyện vui về các nhà văn
Nhà thơ tình và người tình thơ cuối cùng
Phần thưởng trái tim - Sức mạnh của thơ ca....
Sự nhầm lẫn đáng khen...(câu chuyện chữ nghĩa).......
Sức lan toả của một nền văn học lớn...
Vua sơ nhất cái gì ?...
Evtushenko - Khởi đầu thi nghiệp bằng bài thơ dở....
Học Osho để đi đến chính mình....
Truyện cổ tân trang 1: Pháp thuật cao cường...
Công viên phù thủy sẽ mở cửa năm 2010....
 Cú áp-phe ngoạn mục: Sách và phim bắt tay làm ăn....
 Ứng xử với di sản thế giới theo kiểu 'tận thu'?....
Tiếng gọi chợ quê .....  
Vùng nhạy cảm' hay những người làm nghệ thuật yếu bóng vía
Nhà thơ Lê Giang 'Còn khóc ngon lành'....
ß âàñ ëþáèë' - 'Tôi yêu em', bài thơ không hình ảnh....