Trong rủi có
may
Chiếc thang tre kêu cái "rật"
Ta rơi cái "oặch",đau tê
Chưa kịp vui ngôi nhà mới
Bổng nhiên lại hóa thằng què.
Trời nóng trên bốn mươi độ
Nhà nước cúp điện suốt ngày
Hai tay kẹp hai cái nạng
Một chân cà nhắc mới cay...
Phải tuân
theo lệnh bác sĩ
Mới mong chân gãy lại lành
Cái số mình hiu hẩm thế
Họa phúc một khắc mong manh.
May mà
mới què một chân
Đã có thêm hai cái nạng
Không mong cũng thành bè bạn
Thôi thì...trong rủi có may.
Nợ
Ta nợ người bài
thơ chưa kịp trả
Tháng ngày qua vẫn canh cánh bên lòng
Chẳng thể hiểu phương trời xa ngái ấy
Có khi nào người nhắc nợ ta không...
Âm thầm đi qua
suốt cả mùa đông
Những dòng thơ ai trao như
dấu hỏi
Duyên cớ gì giữa phố phường Hà Nội
Mùa hoa sữa về em lại bước đơn côi ?
Em là ai ? cô
gái của lòng tôi
Chưa gặp mặt thơ đã thành tri kỷ
Trả em rồi nợ có vơi không nhỉ
Hay lần khần để mang nợ với em ?
Em chẳng hề nhỏ
bé mong manh
Là suối mát giữa trưa hè nóng bức
Là bếp lửa giữa đêm đông lạnh buốt
Ru hồn người nồng ấm những câu thơ.
Chưa thật gần
sao lại nói chuyện xa
Em cứ giữ làn môi mình nồng thắm
Em cứ thả cho hồn mình bay bổng
Hạnh phúc là khi ta hiểu được lòng mình.
Nghĩa trang
Trường sơn
Mùa xuân tôi
không đi ngắm hoa
Lặng lẽ một mình tìm về Quảng Trị.
Nơi chiến trường xưa giờ các anh yên nghĩ
Đâu cũng một màu xanh đến là xanh.
Tuổi hai
mươi,những ước vọng trong lành
Còn phẳng phất trên đồi cao lộng gió,
Những bó nhang tôi mang theo không đủ
Cắm lên mười ngàn bia mộ lặng yên.
Thầm nhủ
mình phải đến với Trường Sơn
Dù chỉ một lần thôi ngắn ngủi
Để thấy được lòng mình an ủi
Để hiểu thêm ý nghĩa sự sinh tồn.
Các anh nằm
trên nghĩa trang Trường Sơn
Không phân biệt giàu nghèo,quyền chức
Không ngăn cách kẻ sau người trước
Tất cả đều là đồng đội ,thế thôi.
Tiếng thông reo nhè nhẹ triền đồi
Ru các anh thay lời non nước,
Ai đến với Trường Sơn xin dừng bước
Hỏi xem trái tim có thực với lòng mình.
Đừng đến
Trường sơn bằng toan tính thiệt hơn
Xin đừng cả hoa và những bài diễn văn giả dối
Đừng trống dục,cờ dăng và ngựa xe ing ỏi
Hãy đến với Trường Sơn bằng nhịp đập trái tim.
Đứng trước
hàng hàng bia mộ lặng im
Mà tôi vẫn nghe bao lời nhắn nhủ.
Chúc các anh ngàn năm yên ngủ
Ở đâu cũng là lòng đất Mẹ bao dung.
Trường Sơn-Quảng Trị
Đầu xuân Canh dần
Thăm Huế đầu
xuân
Anh lại về
bên Huế thân
thương
Ngắm Trường
Tiền bồng
bềnh sương sớm
Thành phố cựa
quậy trở mình
Sông Hương trầm
ngâm trong suy
tưởng.
Có lẽ giờ
này em đang
ngủ rốn
Cố kéo dài
những giấc mơ
xuân
Anh đếm bước
chân mình trên
lối cũ
Huế ở bên
anh,em xa cách
ngìn trùng.
Sương rơi nhẹ
trên mái đầu
điễm bạc
Một con thuyền
dưới bến đậu
chơ vơ
Phú Văn Lâu mây
trôi mờ ảo
Chẳng hẹn hò
ai anh vẫn cứ
chờ.
Lâu lắm rồi nay mới về thăm Huế
Em rất xa nhưng Huế lại rất gần
Bởi không muốn kỷ niệm thành xưa cũ
Mà sắc trời xứ Huế mãi thanh xuân.
Đầu năm Canh dần 2010
***************************************
Trước biển
Em về
với biển chiều nay
Biển nhấp nhô sóng,áo lay gió trời
Tóc dài khỏa kín bờ vai
Mộng mơ về phía chân trời xa xăm
.
Dẫu là đá sỏi ngàn năm
Cũng ngây ngất trước tấm thân ngọc ngà.
Nhìn em đứng trước biển xa
Thướt tha nào khác Tiên Nga giáng trần.
***************************************