Tác phẩm
Vọng ngày xanh

             GIỚI THIỆU
Trang chủ
Tác phẩm xuất bản
Tác phẩm mới
Thơ tuyển
Bình thơ
Nhàn đàm
Dịch thuật
Bạn đọc viết
Liên hệ

GALLERY

Tranh Xuân Lộc
Tranh tuyển
Albulm gia đình
Ảnh nghệ thuật
Ảnh vui
Thư giản cuối tuần

 LIÊN KẾT

Trang văn học
Trang tin điện tử
o thanh niên
o tuổi trẻ
o phụ nữ
m kiếm google
Thế giới xe ô tô cũ
 
  

Kiểm tra E-mail:

           "Một chữ tình để duy trì thế giới,Một chữ tài để tô điểm càn khôn"LNĐ   


                                                                                                          Chùm tranh Xuân Lộc

 

        Về bên sông Trí

Về ngồi bên sông Trí *
Tìm dấu chân địa đàng
Lối xưa đâu chẳng thấy
Nghe gió khiều mơn man.

Tóc dầu đã pha sương
Ký ức còn xanh mãi
Em vẫn là con gái
Anh vẫn là con trai.

Qua bao con sông dài
Biết bao nhiêu bồi lỡ
Chẳng khi nào nguôi nhớ
Tình đầu và quê hương .

Sông Trí là sông Thương
Của một thời tuổi trẻ
Là cội nguồn đất mẹ
Cho vấn vương kiếp người.

Về bên sông Trí ngồi
Thả hồn theo con nước
Cỏ cây nào giữ được
Dấu chân đằm xa xưa.

Đã viết trăm bài thơ
Sao bổng giờ bối rối ?
Xin một lần sám hối
Với sông quê muộn màng

Một mình bên sông Trí
Ta- kiếp tằm đa đoan.
                              11/2009
* Con sông chính chảy qua thị trấn Kỳ Anh-Hà Tĩnh


                                                

...................................................................................................................................................

Vũ trụ và tâm linh

Ngày còn nhỏ,cha tôi thường đọc cho tôi nghe tác phẩm "Hai cái vô cùng " của Pascan.Nội dung nó,tôi không còn nhớ rõ.Nay tâm trí bổng sáng bừng ngọn lửa:Phải chăng hai cái vô cùng tận đó là vũ trụ và tâm linh con người ?

Mẹ tôi thì kể để răn tôi:Một lần thánh Augustin đi dọc biển khơi.Nhìn thấy một em bé vừa khóc vừa dùng một chiếc vỏ ốc mong tát cạn nước biển khơi.Hỏi:"Sao cháu dại thế ?"Trả lời:"Chẳng dại hơn việc ông đang làm".Nói xong,biến thành thiên sứ bay về trời.Thánh Augustin tỉnh ngộ.

Nhưng các nhà thơ thì suốt đời không thích tỉnh ngộ.Họ muốn dùng trí tuệ có hạn của mình để bắc một chiếc cầu nối hai bờ xa thẳm kia.Họ muốn dùng đôi cánh yếu ớt là trái tim mình để bay từ chân trời này đến chân trời nọ.Đến đích hay không,nào có hề chi.Điều vui nhất là mỗi người trong bọn họ đã tạo cho mình một thế giới riêng,một vũ trụ riêng,một tâm linh riêng.

Chúa phán :"Ngươi là cát bụi,sẽ có ngày trở về cát bụi".Nhưng Chúa ơi ! Sao người lại thổi tâm linh vào hạt bụi nhỏ bé kia,để nó suốt đời mơ mình trở thành vũ trụ.
                                                                                        Lê Quốc Hán - nhà toán học-nhà thơ

****************************************************************

Tin văn & Sự kiện:

Thơ vui thời khốn khó
Hãy đọc to bài thơ “Chống tham ô lãng phí”của nhà thơ Phùng Quán
Làm vợ nhà văn
Yến Lan - Lãng đãng bóng giai nhân
Vợ cố thi sĩ Huy Cận - 'Hỡi em yên lặng'
Xuân Diệu - Huy Cận và chuyện văn, chuyện đời
Chuyện vui về các nhà văn
Nhà thơ tình và người tình thơ cuối cùng
Phần thưởng trái tim - Sức mạnh của thơ ca....
Sự nhầm lẫn đáng khen...(câu chuyện chữ nghĩa).......
Sức lan toả của một nền văn học lớn...
Vua sơ nhất cái gì ?...
Evtushenko - Khởi đầu thi nghiệp bằng bài thơ dở....
Học Osho để đi đến chính mình....
Truyện cổ tân trang 1: Pháp thuật cao cường...
Công viên phù thủy sẽ mở cửa năm 2010....
 Cú áp-phe ngoạn mục: Sách và phim bắt tay làm ăn....
 Ứng xử với di sản thế giới theo kiểu 'tận thu'?....
Tiếng gọi chợ quê .....  
Vùng nhạy cảm' hay những người làm nghệ thuật yếu bóng vía
Nhà thơ Lê Giang 'Còn khóc ngon lành'....
ß âàñ ëþáèë' - 'Tôi yêu em', bài thơ không hình ảnh....